Chiều 10/4, trên giường bệnh tầng 6, Khoa Bệnh máu trẻ em, Viện Huyết học - Truyền máu Trung ương, Phạm Anh Sĩ, 11 tuổi, ngồi cắm cúi nhìn vào điện thoại. Chị Trương Thị Lan, 31 tuổi, quê Đông Thành, Thanh Hóa ngồi cạnh, ngước đôi mắt thâm quầng nhìn con.

Sợ con trúng gió và buồn nôn sau đợt truyền hóa chất, chị Lan không dám đưa Sĩ ra công viên gần bệnh viện dạo chơi. Vậy mà vài ngày trước, vì không có tiền mua vé xe khách, chị bọc con trong chăn, ngồi kẹp giữa yên xe máy nhờ em họ chở từ Thanh Hóa ra Hà Nội. Chuyến đi 150 km mất hơn 4,5 tiếng.

z7714722200063-48cecdd3c8ea2a8-1803-9062-1775982686.jpg?w=680&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=conEhqbdChmtGe4xt53VZw

Chị Lan và con trai trong bệnh viện, hôm 10/4. Ảnh: Phạm Nga

Anh Trịnh Văn Cường, 23 tuổi, là người thường chạy xe máy chở mẹ con chị Lan đi viện. Cường nhớ nhất lần đưa hai mẹ con đi vào đúng 23 tháng Chạp, trời mưa phùn và gió rét. Đi từ 8h sáng, ba người lạc đường đến hơn 2h chiều mới tới nơi.

"Sĩ không có bố, gia đình không người nương tựa nhưng cháu rất ngoan. Hoàn cảnh chị khó khăn nên dù vất vả, tôi cũng cố gắng giúp hai mẹ con được chút nào hay chút nấy", Cường nói.

Cuộc đời chị Lan đơn độc từ khi mới lọt lòng. 31 năm trước, lúc vừa 7 tháng tuổi, chị được mẹ bế rời nhà chồng về quê ngoại ở Hậu Lộc. Hai mẹ con rau cháo nuôi nhau khôn lớn. Năm 2013, khi vừa 18 tuổi, Lan kết hôn với hy vọng về một mái ấm đủ đầy. Nhưng chị mang thai Sĩ được 4 tháng, cuộc hôn nhân đổ vỡ.

Chị về ở với mẹ đẻ, làm công nhân giày da với mức lương hơn 4 triệu đồng mỗi tháng. Bà ngoại là người chăm sóc Sĩ. Đầu năm 2025, mẹ chị Lan phát hiện ung thư và qua đời sau một tháng điều trị.

Khi nỗi đau mất mẹ chưa qua, hốc mắt phải của Sĩ xuất hiện khối u nhỏ như hạt ngô. Kết quả sinh thiết tại Bệnh viện K xác định em mắc ung thư tủy (Sarcoma tổ chức bào). "Lúc đó tôi không muốn sống nữa nhưng nghĩ mình chết thì dễ, con sống trên đời mới khó nên phải cố gắng", chị Lan nói.

z7691735311982d62f21edfe802b23-1776-2613-1775982686.jpg?w=680&h=0&q=100&dpr=1&fit=crop&s=zkeHTEXayuszC8ffJ7rvgg

Chị Lan cầm tờ xác nhận hoàn cảnh khó khăn, chuẩn bị làm thủ tục cho con ở viện, hôm 10/4. Ảnh: Phạm Nga

Không đủ tiền điều trị, hai mẹ con về quê. Đến cuối năm 2025, khối u sau phẫu thuật tái phát và phát triển to hơn. Sĩ chán ăn, sụt từ 43 kg xuống còn 32 kg, rụng tóc và kiệt sức sau các đợt hóa trị.

Để có tiền cho con nhập viện lại, chị Lan bán tivi, tủ lạnh, chiếc xe máy cũ và bộ bàn ghế gỗ - những tài sản tích cóp suốt 10 năm làm công nhân. Khoản tiền thiếu hụt, chị hỏi vay họ hàng, xóm giềng.

Năm nay, lần đầu tiên hai mẹ con đón Tết trong bệnh viện. Dù chị Lan giấu bệnh tình, Sĩ vẫn tự biết thông qua những câu chuyện của mọi người xung quanh. Có lần, Sĩ nói với mẹ: "Bệnh con giống bà ngoại, không chữa được đâu. Mẹ cho con về cho đỡ tốn tiền, mẹ không đi làm được thì lấy đâu ra tiền trả".

Ngày 9/4, chị Lan nhờ người nhà bệnh nhi cùng phòng trông con để bắt xe về quê xin xác nhận hoàn cảnh khó khăn. Hiện Sĩ được bảo hiểm y tế chi trả 100%, nhưng các loại thuốc đặc trị ngoài danh mục vượt quá khả năng chi trả của người mẹ không còn thu nhập.

"Con là tài sản cuối cùng. Nếu có thể vay mượn để con khỏi bệnh, tôi đi làm cả đời để trả cũng được", chị Lan cho biết.

Với mục tiêu thắp lên niềm tin cho bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn, Quỹ Hy vọng kết hợp với Ông Mặt trời triển khai chương trình Mặt trời Hy vọng. Thêm một sự chung tay của cộng đồng là thêm một tia sáng gửi tới thế hệ tương lai của đất nước. Độc giả có thể đồng hành cùng chương trình tại đây:

  • Tên chương trình: Ten cua ban - Mat troi Hy vong
  • ID chương trình: 195961

Phạm Nga

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022