Chúng ta thường định nghĩa thành công bằng những tòa cao ốc chọc trời, những bộ vest phẳng phiu hay áp lực KPI nghẹt thở nơi công sở. Nhưng ở một góc khác của cuộc sống, giữa núi rừng Quý Châu hay những cánh rừng thông ngút ngàn Vân Nam ở Trung Quốc, có một thế hệ trẻ đang viết lại định nghĩa ấy. 

Họ biến chiếc điện thoại thành "nông cụ", biến ruộng đồng thành "văn phòng", và quan trọng hơn cả, họ tìm thấy sự bình yên mà chốn phồn hoa không thể nào mua được. Hãy cùng lắng nghe tiếng thì thầm của đất qua câu chuyện của những người trẻ "chân lấm tay bùn" nhưng tâm hồn nở hoa.

nghe-livestream-san-vat-nong-thon-17678072663451867977382.png

01"Nàng dưa hấu" và giấc mơ xanh giữa đại ngàn

Ở huyện Dung Giang (Quý Châu), người dân đã quen với hình ảnh một cô gái nhỏ nhắn, luôn nở nụ cười rạng rỡ giữa ruộng dưa bạt ngàn. Đó là Hùng Trúc Thanh, một cô gái thế hệ 90s, người được bà con âu yếm gọi là "Muội dưa hấu".

Khác với hình dung về những người làm nông khắc khổ, Trúc Thanh mang đến ruộng đồng một luồng gió mới, luồng gió của công nghệ và nhiệt huyết tuổi trẻ. Cô không cầm cuốc cày sâu mỗi ngày theo lối mòn, mà cầm trên tay chiếc điện thoại thông minh, biến nó thành "nông cụ" đắc lực nhất của mình.

w700d1q75cms-1767807309160451353978.jpg

Những buổi livestream của Thanh không có kịch bản cầu kỳ, không ánh đèn studio hào nhoáng. Bối cảnh là bầu trời xanh ngắt, là những quả dưa căng mọng lăn lóc trên đất đỏ. Cô kể chuyện đồng áng, chuyện mùa màng bằng chất giọng mộc mạc, chân thật đến mức người xem qua màn hình cũng như ngửi thấy mùi hương của cỏ cây, của đất ẩm.

Chính sự chân thành ấy đã biến một ngôi làng "rỗng ruột" (nơi người trẻ bỏ đi hết) trở thành một "thôn làng Internet" nổi tiếng. Câu chuyện của Thanh nhắc nhở chúng ta rằng: Đôi khi, chỗ đứng vững chãi nhất không phải là trên những đôi giày cao gót nơi phố thị, mà là khi đôi chân trần chạm đất mẹ quê hương.

w700d1q75cms-17678073373091341184849.jpg

02Đi tìm "kim cương đen" trong lòng đất đỏ Vân Nam

Rời Quý Châu, xuôi về vùng đất Vĩnh Nhân (Vân Nam), chúng ta lại bắt gặp một câu chuyện khác về sự hòa hợp diệu kỳ giữa con người và thiên nhiên. Đó là mùa của những cây nấm Truffle (nấm cục) - loại nguyên liệu được mệnh danh là "kim cương đen" trên bàn tiệc thế giới.

Trước đây, người ta chỉ biết đến Truffle như một món ăn xa xỉ trong các nhà hàng Âu châu, nhưng ít ai biết, ngay tại những cánh rừng thông tĩnh lặng của Vân Nam, loại nấm này đang mang lại sự đổi đời cho cả một vùng quê.

w700d1q75cms-1767807360076261907768.jpg

Nhưng giá trị của nó không chỉ nằm ở kinh tế. Việc khai thác Truffle dạy cho con người bài học sâu sắc về sự "Biết đủ" và "Chờ đợi". Để có được những cây nấm thơm nồng nàn nhất, người dân Vĩnh Nhân phải tuân thủ nghiêm ngặt quy luật của rừng già: Chỉ hái khi nấm đủ độ chín, không tận diệt, và luôn giữ gìn lớp thảm thực vật cho mùa sau.

w700d1q75cms-1767807381960838613378.jpg

Hương thơm nồng nàn, độc bản của nấm Truffle cũng giống như khí chất của người phụ nữ hiện đại: Trưởng thành trong tĩnh lặng, giấu mình trong lòng đất tối tăm để tích tụ tinh hoa, và chỉ tỏa hương khi đã thực sự chín muồi. Đó là một lối sống "xanh" đúng nghĩa - không chỉ xanh vỏ, mà còn xanh cả trong tư duy bảo tồn và trân trọng mẹ thiên nhiên.

w700d1q75cms-176780739695959711199.jpg

03Những chiếc hộp nhỏ và bài học về sự tỉ mỉ

Nếu như câu chuyện của "Muội dưa hấu" hay nấm Truffle mang màu sắc lãng mạn của núi rừng, thì câu chuyện tại huyện Tân Hà (Hà Bắc) lại là minh chứng cho vẻ đẹp của sự cần mẫn. Nơi đây, hàng nghìn người dân đang miệt mài với một nghề tưởng chừng như nhỏ bé: Làm hộp đựng kính mắt.

Hơn 50 năm qua, từ những xưởng nhỏ lẻ, họ đã "ôm nhau" để cùng phát triển, biến những chiếc hộp vô tri thành một hệ sinh thái nuôi sống cả cộng đồng. Bài học ở đây thật giản dị: Không có công việc nào là nhỏ bé, chỉ có con người chưa đủ tâm huyết để biến nó thành vĩ đại.

w700d1q75cms-17678074433101382527653.jpgw700d1q75cms-1767807443311347719559.jpg
w700d1q75cms-1767807443311165286283.jpgw700d1q75cms-1767807443311214826125.jpg

Những người thợ ở Tân Hà dạy chúng ta rằng, hạnh phúc đôi khi không cần đao to búa lớn. Nó nằm trong sự tỉ mỉ của từng đường kim mũi chỉ, trong cảm giác an tâm khi thấy thành quả lao động của mình giúp ích cho đời, và trong sự gắn kết của tình làng nghĩa xóm.

Dù là cô gái livestream bán dưa, người nông dân đi tìm nấm trong rừng, hay người thợ thủ công cần mẫn, họ đều có một điểm chung: Họ tìm thấy "long mạch" của hạnh phúc ngay tại nơi mình sinh ra.

Trong cuộc sống đầy áp lực hôm nay, có lẽ đã đến lúc chúng ta nên sống chậm lại một chút. Không nhất thiết phải bỏ phố về quê, nhưng hãy thử học cách họ yêu thương công việc của mình. Hãy thử tìm kiếm niềm vui từ những điều giản dị, "trồng" một cái cây hạnh phúc trong chính tâm hồn mình, dù mảnh đất dưới chân bạn là bê tông hay đất đỏ.

Bởi vì sau tất cả, cuộc đời đáng sống nhất không phải là cuộc đời giàu có nhất, mà là cuộc đời mà mỗi sáng thức dậy, ta đều mỉm cười và biết mình đang ở đúng nơi mình thuộc về.

Trích Câu chuyện từ những vùng quê thay da đổi thịt (Tân Hoa Xã).

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022