Dưới góc nhìn tâm lý học, nhiều hành vi nói dối ở trẻ thực chất là phản ứng tự vệ trước áp lực hoặc cách trẻ thích nghi với môi trường sống. Và không ít sai lầm của bố mẹ đã vô tình nuôi dưỡng thói quen này.

Những hình phạt đáng sợ khiến trẻ chọn nói dối để tự bảo vệ

Một trong những nguyên nhân phổ biến nhất khiến trẻ nói dối là nỗi sợ bị trừng phạt. 

Khi hình phạt quá nặng nề hoặc mang tính đe dọa, trẻ sẽ học cách che giấu sự thật thay vì học cách chịu trách nhiệm.

Kỷ luật là cần thiết trong quá trình nuôi dạy con, nhưng kỷ luật hiệu quả không phải là khiến trẻ sợ hãi mà là giúp trẻ hiểu hậu quả hành vi của mình. 

Nếu mỗi lần mắc lỗi đều đi kèm la mắng, đòn roi hoặc sự tức giận dữ dội, trẻ sẽ nhanh chóng nhận ra rằng nói thật đồng nghĩa với nguy hiểm.

Ngược lại, khi bố mẹ khuyến khích sự trung thực và giảm nhẹ hình phạt nếu con thành thật, trẻ sẽ hiểu rằng nói thật là lựa chọn an toàn và đúng đắn.

bo-me-1-177209604566628843538.jpg

Kỷ luật là cần thiết trong quá trình nuôi dạy con, nhưng kỷ luật hiệu quả không phải là khiến trẻ sợ hãi mà là giúp trẻ hiểu hậu quả hành vi của mình. Ảnh minh họa

Áp lực kỳ vọng khiến trẻ sợ làm bố mẹ thất vọng

Nhiều cha mẹ vô tình đặt lên vai con những kỳ vọng quá lớn: điểm số phải cao, cư xử phải hoàn hảo, luôn là "đứa trẻ ngoan". 

Áp lực này khiến trẻ lo sợ ánh mắt thất vọng của bố mẹ hơn cả việc mắc lỗi.

Trong hoàn cảnh đó, nói dối trở thành cách để trẻ bảo vệ hình ảnh của mình trong mắt cha mẹ. 

Không phải vì trẻ muốn gian dối, mà vì chúng không muốn làm người mình yêu thương buồn lòng.

Thay vì thể hiện sự thất vọng kéo dài, những lời động viên thực tế và sự đồng hành sẽ giúp trẻ cảm thấy an toàn khi nói thật, kể cả khi kết quả chưa tốt.

Khi trẻ chỉ đang sống trong thế giới tưởng tượng

Không phải mọi lời nói sai sự thật đều là nói dối có chủ đích. Ở một số giai đoạn phát triển, đặc biệt là tuổi mầm non và đầu tiểu học, trí tưởng tượng của trẻ rất phong phú. 

Trẻ có thể kể những câu chuyện "không có thật" đơn giản vì chúng đang tưởng tượng.

Nếu bố mẹ phản ứng gay gắt hoặc quy kết con là người nói dối, trẻ có thể cảm thấy bị hiểu lầm và xấu hổ. 

Điều cần làm là nhẹ nhàng giải thích sự khác biệt giữa tưởng tượng và thực tế, giúp trẻ nhận thức dần theo sự trưởng thành tự nhiên.

bo-me-2-17720960456771080873315.jpg

Nhiều cha mẹ vô tình đặt lên vai con những kỳ vọng quá lớn. Trong hoàn cảnh đó, nói dối trở thành cách để trẻ bảo vệ hình ảnh của mình trong mắt cha mẹ. Ảnh minh họa

Những câu hỏi vô tình buộc trẻ phải trả lời không thật

Đôi khi chính cách giao tiếp của bố mẹ lại đặt trẻ vào tình huống phải nói dối. 

Những câu hỏi mang tính "lập trình sẵn câu trả lời" như: "Món này có ngon không?" khi bố mẹ đã mong chờ một câu trả lời tích cực khiến trẻ khó nói thật.

Trẻ hiểu rằng câu trả lời trung thực có thể làm mẹ buồn hoặc khiến mình bị trách móc, nên lựa chọn phương án an toàn là nói điều người lớn muốn nghe.

Thay vì hỏi theo cách áp đặt, cha mẹ có thể chuyển sang những câu hỏi mở như: "Con thích món nào hơn?" hoặc "Lần sau con muốn ăn gì?". Cách giao tiếp này giúp trẻ học được sự trung thực mà không cảm thấy áp lực cảm xúc.

Trẻ không hiểu rằng người tốt cũng có thể mắc sai lầm

Nhiều đứa trẻ tin rằng chỉ người xấu mới làm sai, còn người tốt thì luôn đúng. Vì vậy, khi mắc lỗi, trẻ sợ bị xem là "đứa trẻ hư" và tìm cách che giấu sự thật.

Điều bố mẹ cần dạy không phải là sự hoàn hảo, mà là khả năng chịu trách nhiệm. 

Khi trẻ hiểu rằng ai cũng có thể mắc sai lầm và điều quan trọng là biết nhận lỗi và sửa sai, trẻ sẽ bớt sợ hãi sự thật.

Khi chính bố mẹ cũng thường xuyên nói dối

Trẻ học bằng cách quan sát nhiều hơn là nghe lời dạy. Nếu bố mẹ thường xuyên nói dối, dù là những lời nói tưởng chừng vô hại như nhờ con nói giúp rằng "mẹ không có ở nhà", trẻ sẽ nhanh chóng hiểu rằng nói dối là hành vi chấp nhận được.

Gia đình chính là môi trường giáo dục đầu tiên và mạnh mẽ nhất. Muốn con trung thực, cha mẹ cần trở thành hình mẫu của sự trung thực trong đời sống hằng ngày.

bo-me-3-17720960456801181452637.jpg

Khi lòng tự trọng bị tổn hại, trẻ dễ hình thành tâm lý chống đối hoặc né tránh sự thật để bảo vệ bản thân. Ảnh minh họa

Những lời chê bai khiến trẻ mất tự tin và phản kháng

Việc thường xuyên gắn nhãn con là "ngốc", "kém cỏi" hay "không làm được gì nên hồn" có thể gây tổn thương sâu sắc. 

Khi lòng tự trọng bị tổn hại, trẻ dễ hình thành tâm lý chống đối hoặc né tránh sự thật để bảo vệ bản thân.

Sự tôn trọng trong giao tiếp gia đình đóng vai trò then chốt. Khi trẻ cảm nhận được mình được lắng nghe và tôn trọng, chúng sẽ dễ tiếp nhận lời góp ý và hiểu giá trị của việc nói thật.

Trung thực không phải là bản năng, mà là điều được nuôi dưỡng

Một đứa trẻ trung thực không hình thành nhờ những bài giảng đạo đức dài dòng, mà được nuôi dưỡng từ cảm giác an toàn trong gia đình. 

Khi trẻ biết rằng nói thật không khiến mình mất đi tình yêu thương, chúng sẽ không cần đến lời nói dối để tự vệ.

Nuôi dạy con không phải là hành trình sửa lỗi của trẻ, mà là quá trình người lớn liên tục điều chỉnh chính mình. Bởi đôi khi, điều trẻ cần nhất không phải là hình phạt, mà là một môi trường đủ bao dung để được nói thật.

avatar1745980951173-17459809513841612040887-0-0-793-1268-crop-17459811042112102111070.jpegTrong lòng trẻ, ai có vị trí cao nhất? Bố? Mẹ hay là ông bà - Đây chính là đáp án!

Có bao giờ bạn tự hỏi: Trong lòng con, ai mới là người thân yêu nhất? Là mẹ – người sinh ra con, hay bà – người ngày ngày chăm sóc, cưng chiều?

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022