Tôi 29 tuổi, làm văn phòng ở thành phố. 3 cái Tết gần đây, câu hỏi quen thuộc mỗi lần về quê vẫn là bao giờ lấy chồng? Ban đầu tôi còn cười trừ, sau thì mệt mỏi thật sự. Không phải tôi kén chọn, chỉ là chưa gặp đúng người nhưng ở quê, người ta không quan tâm đến lý do, chỉ nhìn vào kết quả.

Tết này tôi đã chuẩn bị tinh thần sẽ lại một mình. Thế rồi cô bạn thân nửa đùa nửa thật bảo tôi thử thuê người yêu về ra mắt cho đỡ bị hỏi. Ban đầu tôi gạt đi, nhưng nghĩ mãi lại thấy… cũng có lý. Chỉ cần vài ngày, coi như đóng vai cho xong Tết, với lại có anh người yêu cao to đẹp trai thì cũng mát mặt với họ hàng và bạn bè.

Tôi tìm được một anh qua giới thiệu. Anh ta nói rõ giá: 3 triệu nếu về trong ngày, 5 triệu nếu quê xa và phải ở lại qua đêm. Quê tôi cách thành phố gần 200km, kiểu gì cũng phải ở lại. Tôi chần chừ vài hôm rồi vẫn quyết định thuê 2 ngày 1 đêm, giá trọn gói 5 triệu, xe cộ đi lại tôi trả. Anh ta yêu cầu chuyển trước một nửa tiền cọc để giữ lịch.

Tôi đọc bản thỏa thuận đơn giản anh gửi qua tin nhắn, thấy cũng chỉ là cam kết không làm phiền nhau sau đó. Tôi chuyển 2 triệu, lòng nửa hồi hộp nửa lo lắng. Tôi còn tưởng tượng cảnh mình dắt “người yêu” về, mẹ sẽ bớt lo, họ hàng thôi hỏi dồn dập.

Vừa chuyển tiền xong buổi sáng thì buổi chiều điện thoại tôi reo. Là em trai, giọng nó run run báo mẹ đột quỵ, đang cấp cứu ở bệnh viện huyện, có thể phải chuyển lên tuyến trên. Tôi nghe mà chân tay bủn rủn.

Tôi bắt xe về ngay trong đêm. Mọi suy nghĩ về chuyện ra mắt, kịch bản đối đáp họ hàng, quần áo chuẩn bị cho buổi gặp mặt… tự nhiên trở nên vô nghĩa. Ngồi trước cửa phòng cấp cứu, tôi chỉ thấy sợ, sợ mất mẹ, sợ mình chưa kịp làm gì cho bà.

screenshot-2026-02-12-095221-1770864754178833198791.png

Ảnh minh họa

Bác sĩ nói mẹ qua được cơn nguy kịch nhưng phải theo dõi thêm, có thể Tết này sẽ nằm viện. Tôi nhìn mẹ nằm đó, mặt tái nhợt, tay cắm đầy dây truyền dịch mà cổ họng nghẹn lại. Bao năm nay bà chỉ mong tôi ổn định gia đình, có chồng con đàng hoàng, còn tôi thì bận chạy theo những áp lực bên ngoài.

Giữa lúc rối bời, tôi chợt nhớ đến khoản tiền đã chuyển. Tôi nhắn tin báo hủy vì gia đình có việc gấp. Anh ta trả lời rằng đã giữ lịch, nếu hủy thì mất cọc. Tôi đọc tin nhắn mà không còn sức để tranh cãi. 2 triệu coi như mất.

Nhưng lạ là tôi không còn tiếc tiền như lúc đầu. Ngồi trong bệnh viện, nghe tiếng máy theo dõi nhịp tim của mẹ, tôi thấy mọi chuyện khác đi. Cái tôi sợ nhất không còn là ánh mắt dò xét của họ hàng, mà là ánh mắt mẹ mở ra rồi lại khép lại mệt mỏi.

Tết này có lẽ tôi sẽ ở trong phòng bệnh nhiều hơn ở nhà, có thể họ hàng vẫn hỏi, có thể tôi vẫn bị nhắc chuyện chồng con nhưng so với việc mẹ khỏe lại, những câu hỏi ấy tự nhiên nhẹ hẳn.

Chỉ là tôi nghĩ mãi, không biết mình đã sai từ đâu mà lại phải tìm đến một bản hợp đồng 5 triệu để chứng minh mình ổn, trong khi điều quan trọng nhất lại đang nằm trên giường bệnh kia, và sau chuyện này, tôi nên sống khác đi thế nào?

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022