geminigeneratedimage1tiz371tiz371tiz-1768024802728441274053-449-0-989-864-crop-17680248506401796389235.png

Bữa cơm hôm đó diễn ra vào một buổi chiều cuối năm, khi lịch đã vào những ngày cuối tháng 11 âm. Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là cả nhà lâu rồi mới đủ mặt. Mâm cơm được bày ra đủ món: canh, cá kho, thịt quay, thêm bát dưa hành cho đúng vị ngày đông. Nhìn qua thì không thiếu thứ gì, vậy mà không khí lại nặng hơn thường lệ.

Ai cũng cười nhưng là kiểu cười gượng, cười cho xong.

Bố chồng tôi là người mở đầu bữa ăn như mọi khi, hỏi han vài câu vu vơ. Ông gắp thức ăn cho mọi người nhưng bản thân lại ăn rất ít. Tôi để ý thấy ông hay dừng đũa, ánh mắt lơ đãng. Sau bữa cơm, tôi mới biết, ông vừa đi khám và phát hiện mình mắc ung thư giai đoạn 2. Không nặng đến mức nguy kịch nhưng đủ để khiến một người quen khỏe mạnh, quen làm trụ cột tinh thần cho gia đình phải lo lắng. Ông giấu, vì không muốn cả nhà thêm rối.

Chị chồng tôi thì suốt bữa chỉ im lặng. Trước đây, chị hay nói, hay cười, giờ chỉ gật đầu cho qua chuyện. Tôi nhìn thấy điện thoại chị sáng màn hình liên tục nhưng chị không dám mở. Sau này tôi mới hay, hôn nhân của chị đã đi đến hồi kết. Sau Tết, chị sẽ ra tòa. Chuyện chưa nói ra, nhưng nỗi mệt mỏi thì ai cũng cảm nhận được.

Chồng tôi ngồi bên cạnh, ăn rất chậm. Anh không nói gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng hỏi con vài câu cho có. Tôi biết anh vừa bị xuống chức, lương giảm. Cuối năm, người ta mong thưởng Tết, còn anh thì đang lo xoay xở chi tiêu. Là đàn ông, anh chọn im lặng thay vì than thở.

Con gái tôi mang bài kiểm tra học kỳ về đặt trên bàn học từ chiều nhưng không nhắc tới. Điểm số không như tôi kỳ vọng và con biết tôi sẽ buồn. Trong bữa cơm, con cố gắng ăn ngoan, không mè nheo, ánh mắt vừa lo vừa sợ. Tôi chợt nhận ra, con bé cũng đang học cách giấu nỗi thất vọng của mình, giống như người lớn.

geminigeneratedimage1tiz371tiz371tiz-1768024802728441274053.png

Ảnh minh họa

Còn tôi, tôi cũng có điều không dám nói.

Tết này, tôi rất muốn về ngoại. Bố mẹ tôi già rồi, năm nay sức khỏe yếu hơn trước. Nhưng nhìn tình hình nhà chồng, nhìn những gánh nặng đang treo lơ lửng trên đầu từng người, tôi không mở miệng. Tôi tự nhủ, thôi để sang năm, thôi đừng thêm một mong muốn cá nhân lúc này.

Mâm cơm vẫn đầy nhưng chẳng ai buồn gắp thêm. Mỗi người đều ăn cho xong phần mình, giống như đang hoàn thành một nghĩa vụ quen thuộc. Không ai kể khổ, không ai khóc lóc. Tất cả đều chọn cách im lặng để giữ cho bữa cơm được trọn vẹn.

Chỉ đến khi dọn dẹp xong, tôi mới chợt thấy nghèn nghẹn. Hóa ra, có những gia đình không thiếu ăn thiếu mặc, nhưng lại đang thiếu đi sự nhẹ nhõm trong lòng.

Tết đến, ai cũng nghĩ người khác đang ổn hơn mình. Nhưng thật ra, mỗi người đều đang mang theo một nỗi lo riêng, chỉ là không nói ra mà thôi.

Có một câu tôi từng đọc đâu đó, hôm ấy bỗng thấy rất đúng: Trưởng thành không phải là không còn khổ, mà là học cách ngồi chung mâm với nỗi khổ của mình, mà vẫn giữ được nụ cười cho người khác.

Bữa cơm hôm ấy không giải quyết được vấn đề của ai. Nhưng nó khiến tôi hiểu rằng, đôi khi điều quý giá nhất trong gia đình không phải là những món ăn ngon, mà là việc mọi người vẫn chọn ngồi lại bên nhau, dù trong lòng ai cũng đang có một mùa Tết rất khác.

Và chỉ cần còn ngồi chung mâm, có lẽ mọi chuyện rồi cũng sẽ tìm được cách để đi tiếp.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022