Tôi gặp lại vợ cũ vào một buổi sáng đầu tuần, ở sảnh một tòa nhà văn phòng. Tôi đến làm việc với đối tác, còn cô ấy đứng xếp hàng nộp hồ sơ xin việc. Chúng tôi đã ly hôn gần bốn năm, từ đó đến nay không còn liên lạc, ngoài vài tin nhắn liên quan đến con.

Cô ấy gầy hơn trước, ăn mặc giản dị, tay cầm một tập hồ sơ đã nhàu. Nếu không nhìn kỹ, tôi suýt không nhận ra. Tôi chủ động chào hỏi trước, bằng giọng xã giao của một người đã bước qua quá khứ. Tôi cười, hỏi thăm công việc và cuộc sống hiện tại của cô ấy, câu hỏi mà tôi nghĩ là hoàn toàn bình thường.

Cô ấy nhìn tôi vài giây rồi trả lời rất ngắn gọn: “Em đi xin việc lại, vì trước kia ở nhà chăm con và chăm anh, bây giờ phải chăm mình thôi”.

Câu nói đó không lớn tiếng, không trách móc, nhưng khiến tôi đứng sững. Tôi chợt nhận ra trong suốt những năm hôn nhân, tôi luôn coi việc cô ấy ở nhà là lựa chọn hiển nhiên. Tôi nghĩ mình đi làm kiếm tiền là đủ, còn những gì cô ấy bỏ lỡ, tôi chưa từng đặt mình vào vị trí của cô ấy để hiểu.

514402833243790818483662188248916682946968036n-17680288541171831519426-1768050954749-1768050954976536464286.jpg

Ảnh minh họa

Chúng tôi chia tay không vì ngoại tình hay mâu thuẫn quá lớn. Cuộc hôn nhân tan vỡ vì những điều rất quen thuộc: tôi mải kiếm tiền, cô ấy mệt mỏi vì bị coi là người ăn theo, còn cả hai đều im lặng thay vì nói ra. Khi ly hôn, tôi nghĩ rằng cả hai đều nhẹ nhõm. Ít nhất, tôi nghĩ là như vậy.

Nhìn cô ấy đứng giữa sảnh đông người, tôi mới hiểu rằng có những hệ quả không xuất hiện ngay lúc ký vào đơn ly hôn. Có những mất mát chỉ hiện ra sau nhiều năm, khi người ta buộc phải bắt đầu lại từ con số không.

Chúng tôi nói thêm vài câu về con, rồi mỗi người rẽ theo một hướng. Tôi bước vào thang máy, còn cô ấy tiếp tục đứng đợi đến lượt. Cánh cửa khép lại, tôi bỗng thấy nụ cười lúc nãy của mình trở nên lạc lõng.

Buổi làm việc hôm đó diễn ra suôn sẻ, nhưng trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu trả lời của vợ cũ. Lần đầu tiên, tôi hiểu rằng sự vô tâm không phải lúc nào cũng ồn ào. Đôi khi, nó chỉ là việc coi những hy sinh của người khác là điều đương nhiên.

Có những câu trả lời không làm người ta tổn thương ngay lập tức, nhưng lại theo rất lâu. Và đến một lúc nào đó, người nghe mới nhận ra, mình đã nợ người đối diện nhiều hơn những gì từng nghĩ.

Nguoi-noi-tieng.com (r) © 2008 - 2022