Có những ngày thức dậy, bạn thấy lòng mình trống rỗng và rệu rã sau một biến cố tưởng chừng như có thể đánh sập cả bầu trời. Đó có thể là một cuộc tình vỡ nát, một tờ đơn ly hôn đặt vội trên bàn, một sự nghiệp bỗng chốc rẽ ngang, hay niềm tin đặt nhầm chỗ vào người mình từng coi là tất cả. Xung quanh bạn, người ta thường dễ dàng thốt ra những lời khuyên như "hãy mạnh mẽ lên", "phải kiên cường bước tiếp", "đừng khóc vì những điều không đáng".
Nhưng làm sao có thể không đau cho được khi một mảng thịt da vừa bị xé toạc? Chẳng ai dạy chúng ta cách đối diện với những đêm dài nước mắt ướt đẫm gối, hay cảm giác nghẹn đắng nhói lên từng chập nơi lồng ngực. Sự thật là, đàn bà dẫu có khoác lên mình lớp áo giáp sắt đá đến mấy thì tổn thương bên trong vẫn đang rỉ máu.
Thay vì gồng mình cắn răng giấu giếm, hãy cho phép bản thân được yếu đuối một lần, để rồi tự mình học cách bôi thuốc, vỗ về trái tim. Vết thương nào cũng sẽ đến lúc lên da non, miễn là bạn đừng tự xát thêm muối vào nó mỗi ngày.

Đừng cố gồng mình đóng vai "người đàn bà thép" khi lòng đang vụn vỡ
Chúng ta thường mắc một sai lầm rất lớn sau khi trải qua tổn thương, đó là cố gắng chứng minh cho cả thế giới thấy mình vẫn ổn. Đàn bà bôi vết son thật đậm, mặc chiếc váy thật đẹp, lao vào công việc điên cuồng trăng sao chỉ để che đậy đi sự chênh vênh tột độ bên trong. Nhưng bạn biết không, nỗi đau mọc rễ trong bóng tối.
Càng cố chôn vùi, nó càng ăn sâu và mưng mủ. Việc bạn rơi nước mắt không đồng nghĩa với việc bạn là kẻ thất bại hay yếu đuối. Khóc nấc lên thành tiếng, tự nhốt mình trong phòng một hai ngày, hay thậm chí là gào thét giải tỏa đôi khi lại là cách "sát trùng" vết thương tốt nhất. Hãy cứ thừa nhận rằng mình đang rất đau, đang mất phương hướng, đang cảm thấy cả thế giới như quay lưng lại.
Phải nhìn thẳng vào vết thương thì bạn mới biết nó sâu cỡ nào để mà tìm đúng loại thuốc bôi. Đừng bắt ép trái tim mình phải vội vàng nhịp nhàng trở lại khi nó vừa trải qua một cơn địa chấn. Hãy cho nó thời gian để thở, và cho chính bạn quyền lợi cơ bản nhất của một con người: được quyền yếu lòng.
Sự thật là: Thời gian chỉ trôi đi, chính bạn mới là người chữa lành
Nhiều người vẫn thường tự nhủ "rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả". Nhưng thực tế trần trụi là, thời gian chẳng qua chỉ là một đơn vị đo lường sự vận động của vũ trụ, nó không có chức năng làm bác sĩ trị liệu cho tâm hồn bạn.
Nếu mười năm trôi qua mà bạn vẫn giữ thói quen vào xem trang cá nhân của người cũ để chuốc lấy muộn phiền, vẫn đắm chìm trong sự oán hận quá khứ, hay vẫn tự dằn vặt bản thân vì những lỗi lầm đã cũ, thì vết thương ấy vĩnh viễn không bao giờ khép miệng. Chữa lành là một dạng động từ đòi hỏi sự chủ động từ chính bạn. Cách bạn tự vỗ về mình mới là liều thuốc quyết định.
Vỗ về ở đây không phải là những thứ to tát, mà bắt đầu từ việc bạn biết xót xa cho thân thể mình. Là buổi tối thay vì thức đến 3 giờ sáng để khóc, bạn ép mình uống một ly sữa ấm và đi ngủ. Là thay vì bỏ bữa, bạn tự nấu cho mình một tô mì nóng hổi. Là việc bạn dọn dẹp lại căn phòng bừa bộn, cắm một bình hoa mới, và tập tha thứ cho những người không xứng đáng để giải thoát cho chính mình. Bạn phải là người tự cầm cuộn băng gạc băng bó lấy cuộc đời mình, chứ đừng trông chờ vào sự thương hại của bất kỳ ai khác.

Lớp da non dẫu ngứa ngáy nhưng là minh chứng của sự hồi sinh
Quá trình lành vết thương chưa bao giờ là một đường thẳng êm ái. Sẽ có những ngày bạn tưởng chừng mình đã quên, đã ổn, nhưng chỉ một bài hát vô tình vang lên ở quán cà phê quen thuộc cũng đủ làm lồng ngực thắt lại. Giai đoạn vết thương kéo da non luôn đi kèm với cảm giác ngứa ngáy, khó chịu và bứt rứt vô cùng.
Bạn sẽ chông chênh giữa việc muốn buông bỏ hoàn toàn và thói quen ngoái đầu nhìn lại. Nhưng đừng lo lắng, đó là những phản ứng hoàn toàn bình thường của tâm lý. Hãy cứ kiên nhẫn vỗ về bản thân qua những ngày "trái gió trở trời" ấy. Rồi một buổi sáng thức dậy, bạn kéo rèm cửa đón nắng, hít một hơi thật sâu và bỗng nhận ra sự bình yên đã thực sự quay trở về.
Vết thương ngày nào giờ chỉ còn là một vết sẹo mờ. Vết sẹo ấy không làm bạn xấu đi, mà ngược lại, nó là tấm huân chương lấp lánh chứng minh bạn đã từng đi qua một cơn bão lớn mà không bị quật ngã. Đàn bà đi qua bão giông sẽ không còn ngây thơ tin vào những lời thề non hẹn biển, nhưng bù lại, họ có được sự tĩnh lặng, sâu sắc và khí chất kiên định mà không một loại mỹ phẩm đắt tiền nào đắp lên được. Vết thương đã lành, và bạn, đã sẵn sàng để sống một cuộc đời rực rỡ hơn xưa.




































