Hôm nay hắn có cuốc đi sửa điện nước cho một khách hàng quen. Làm cái nghề này đã mấy năm, có khách quen là chuyện bình thường ý mà. Nhưng nghĩ đến việc gặp lại vị khách hôm nay khiến hắn thấy vui là lạ.

Hắn đang ở nhà khách hàng, thì vợ bất chợt gọi điện đến. "A lô, anh đang ở đâu thế?", nàng cao giọng hỏi luôn. Hắn chạy vào nhà vệ sinh nghe máy, ngọt nhạt: "Anh đang đi làm mà. Hôm nay có vị khách ở khu X bảo anh đến thay vòi nước ở bồn rửa mặt với sửa sang mấy cái linh tinh".

"Thật không?", nàng gằn giọng. Hắn vội vã thề thốt, rằng mình sẽ không đời nào nói dối vợ hay làm việc gì có lỗi với vợ hết. Không thề nhanh mà được à, vợ hắn là chúa ghê gớm với ghen tuông. Thực ra nàng không phải cuồng ghen, song một khi hắn dám léng phéng bên ngoài thì chờ đợi hắn chắc chắn là án tử. Bởi nàng đảm đang, tháo vát lại biết đối nhân xử thế, nên hắn luôn nể nàng, nàng hỏi cái phải khai cụ thể ngay.

"Để anh chụp ảnh cái vòi nước anh mới lắp xong cho em xem nha. Anh sao dám nói dối vợ anh chứ, lương tâm cắn anh chết mất", hắn cười hì hì. Nhận được câu đồng ý của vợ, hắn vội cúp máy rồi chụp ảnh chiếc vòi nước mới tinh bóng láng gửi ảnh cho nàng, sau đó ra "làm việc" tiếp với vị khách kia.

ha-hoc-1560319594247955812136.jpg

Ảnh minh họa

Từ nhà vị khách đó về, hắn sảng khoái và lâng lâng hết cả người. Còn ghé qua chợ mua đồ ăn, tí về nấu bữa tối cho vợ nữa cơ. Về đến cửa, hắn đã cười ha hả gọi vợ gọi con. Nhưng nhà cửa hôm nay yên ắng thế. Vào phòng khách, bất ngờ thấy vợ ngồi im lìm trên ghế, như đang suy ngẫm điều gì.

Hắn vội sà xuống ôm ấp, hỏi thăm nàng. Ngờ đâu nàng gạt phắt tay hắn ra, đứng dậy nhìn từ trên cao xuống, cười chua chát: "Đơn ly hôn tôi để trên bàn đây này, anh đọc xong rồi kí đi. Chúng ta đường ai nấy đi thôi". "Cái gì???", hắn la lên. Hắn đang nằm mơ, hay nàng đùa hắn vậy? Vừa 1 tiếng trước còn tốt nhường ấy, sao đột ngột nói ly hôn?

Sau khi biết nàng thật sự đã quyết định, hắn rên rỉ: "Lí do là gì em phải nói chứ? Cho phán anh tội chết cũng phải có cái cớ, đúng không?". Nàng cười gằn, rút điện thoại ra, mở đúng bức ảnh hắn chụp ảnh cái vòi nước mình mới lắp cho vị khách kia. Nàng dí vào mặt hắn, ý bảo hắn nhìn đi. Nhưng hắn có thấy gì đâu. Sao lại li hôn vì cái vòi nước hả trời?

Cho tới khi nàng chỉ vào hình ảnh nhỏ nhỏ phản chiếu trên chiếc vòi nước bằng kim loại thì hắn mới run rẩy không đứng vững nổi. Nếu không để ý thật sự không dễ nhìn ra. Trên chiếc vòi nước ấy in hình ảnh một gã đàn ông trần truồng không mảnh vải che thân. Và gã ta chính là hắn!

Ông trời ơi, hắn thề hắn bị lôi kéo. Lần trước đến sửa cho vị khách nữ sống 1 mình ấy, cô ta đã bật đèn xanh trêu đùa hắn. Nhưng lúc ấy hắn sợ, chẳng dám tiến tới. Để về nhà, nhiều khi nghĩ lại thấy tiêng tiếc. Lần này, cô ta tiếp tục gạ gẫm, hắn cũng làm tới luôn. Đang vui vẻ quên trời đất thì vợ hắn gọi. Hắn cứ thế tồng ngồng lao vào nhà tắm, và mọi chuyện diễn ra như thế.

Hắn quỳ xuống nước mắt ngắn nước mắt dài xin vợ tha thứ. Đổi lại chỉ là ánh mắt lạnh nhạt của nàng. Nàng bảo hắn kí xong tự đem nộp, còn nàng dọn đồ đưa con về ngoại. Hắn lau nước mắt, ngẫm nghĩ chợt mừng như điên. Nàng không tự mình nộp đơn, có phải còn muốn cho hắn một cơ hội hay không? Phen này hắn phải dốc gan dốc ruột chuộc lỗi với nàng mới được.

Loading...
Loading...
Loading... RIGHT_MENU