Cứ nghĩ tới thứ màu trắng lổn nhổn đầy trong tủ lạnh của chị dâu, em lại thấy rùng mình kinh sợ

Vốn dĩ em không ghét chị dâu, nhưng sau chuyện này, em không thể chịu đựng được nữa.

08:08 - 09/08/2018

Dốc hết trái tim - Tổng đài "lắng nghe và giải đáp" tất tần tật về phụ nữ trên Afamily. Ở đây, phụ nữ có một nơi để trút bỏ không chỉ những tâm sự về tình yêu - hôn nhân, mà còn có thể nói về những ước mơ, hoài bão; bày tỏ quan điểm, thắc mắc muôn mặt về đời sống - xã hội; thậm chí kể câu chuyện đời mình... Với hình thức chia sẻ hai chiều, bạn gửi tâm sự về cho Tổng đài - Tổng đài gửi lại bạn hình ảnh minh họa tâm sự đó, hy vọng rằng đây sẽ là nơi gửi gắm tin tưởng của chị em. Ngay bây giờ, hãy dốc hết trái tim qua hòm mail: tamsu@afamily.vn

Chào chị Hướng Dương!

Bây giờ mỗi lần nhớ lại hình ảnh chiếc tủ lạnh nhà anh chị em vẫn cảm thấy rùng mình, ớn lạnh chị à.

Nhà em có 3 anh em: Anh trai đã lấy vợ và có một con gái 4 tuổi, em trai của em thì đang học đại học năm cuối. Vì hoàn cảnh mưu sinh nên anh trai chị dâu em phải đi lập nghiệp xa cách nhà khoảng 60km.

Khi chị dâu còn ở chung với gia đình, chị ấy rất ít khi lau dọn nhà. Ngược lại công việc ấy chỉ do mẹ và em đảm nhận. Em và mẹ chưa bao giờ lên tiếng phàn nàn chị dâu mặc dù từ khi về làm dâu đến nay số lần chị ấy lau nhà hay dọn dẹp là đếm trên đầu ngón tay.

Thậm chí, ngay cả phòng riêng của vợ chồng chị ấy cũng không thèm dọn. Quần áo của chồng con chị ấy vứt lung tung, chăn màn ngủ dậy không xếp gọn, phòng ngủ lúc nào cũng mùi nước tiểu. Em không thể ở trong phòng anh chị ấy lâu được.

3b472c676532555b418b98d7c63-1533802769645877271144.png

Ảnh minh họa.

Khi vợ chồng chị đã ra riêng thì chuyện vẫn không thay đổi. Chị dâu vẫn sống bừa bãi, không ngăn nắp nên chuyện nhà cửa nhiều lúc rất căng thẳng. Trong khi chị ấy chưa đi làm được vì bận con nhỏ nên ở nhà việc nhà chị hoàn toàn có thể làm được.

Em vừa đi làm vừa một mình dọn nhà quần quật khiến em thấy rất mệt mỏi, nhiều lần muốn lên tiếng nhưng lại thôi. Chuyện lên đến đỉnh điểm khi em nghỉ một tuần về quê chơi và ra lại thành phố. Nhìn nhà cửa bừa bộn, em lại vội vã lau dọn.

Khi vừa lau dọn tủ lạnh em bất ngờ phát hiện trong tủ có nhiều vật thể lạ nhỏ xíu, màu trắng. Sau khi quan sát kĩ, em mới biết đó là giòi từ đồ ăn chui ra làm em buồn nôn. Em không nghĩ là chị dâu có thể sống bẩn đến vậy. 

Vốn dĩ em cũng không ghét chị ấy, nhưng thấy như vậy em không thể nhịn được. Em phải làm thế nào đây Hướng Dương ơi?

hd-1533011555379903048636.png

Chào em chồng dễ thương!

Hướng Dương đã đọc hết những tâm sự của bạn và thấy bạn tuy là em chồng nhưng sống rất biết điều, tình cảm. Chị dâu bạn cũng có vẻ là người tốt ngoại trừ có vẻ ở bẩn quá. Nếu bạn không kể chuyện, mình thật không thể tin nổi trên đời lại có những phụ nữ ở bẩn kinh dị thế kia!

Nếu bạn thấy chị dâu ở bẩn, không chịu dọn dẹp mà hàng ngày bạn có thể dẹp bỏ cái tôi lao vào dọn dẹp giúp chị ý như bạn đã và đang làm thì còn gì bằng. Hướng Dương rất hiểu hình ảnh chiếc tủ lạnh có giòi nhà bạn. Thật sự ai thấy cũng sẽ buồn nôn như bạn thôi. Và ai cũng hiểu cảm giác của cô em dâu tội nghiệp này.

Với những người ở bẩn như chị dâu bạn thì chẳng một ai có thể bênh được. Cho dù là có con nhỏ rất bận rộn nhưng nếu là một phụ nữ gọn gàng, chịu khó dọn dẹp nhà cửa thì cũng sẽ khác. Vì thế, bạn đừng ngoan quá, hay làm quá hoặc nghe lời mẹ quá mà phải động tay từ A-Z tới các việc nhà. Giải pháp tốt nhất là bạn phải cứng rắn hơn với chị dâu.

Chị dâu lười thì mặc kệ chị ấy, bạn chẳng tội gì phải ôm rơm dặm bụng. Bạn có thể nói rõ ràng với chị dâu dù chị ấy có tự ái. Nhưng nếu chị không thay đổi, bạn có thể tìm bạn khác ra ngoài ở trọ. Tuy nhiên, bạn nhớ lấy lý do nào hợp lý như để gần cho việc đi làm, ngại đi xa nên chuyển sang ở chung với bạn để không có dạn nứt gì xảy ra. Dù không bằng lòng chị dâu nhưng bạn vẫn nên sống đẹp, tạo hòa khí cho gia đình hòa thuận.

Bạn chưa lấy chồng có con nên chưa thông cảm được cho chị dâu là đương nhiên, sau này bạn sẽ hiểu chị dâu phần nào. Còn giờ hãy ra ngoài sống riêng là giải pháp ổn nhất dù nhà anh chị đang thừa phòng. 

Loading...